Khoảnh khắcSản phẩmKho tài liệuLuyện nétTừ điểnBlogCâu chuyệnLiên hệ
10 Th9
09 Th9
08 Th9
Nhật ký thư pháp

Khoảnh khắc hôm nay

Lưu trữ lại những điều đã viết, những nét bút, màu mực và con chữ. Mỗi bài thơ, câu thành ngữ là một lối sống, một bức tranh mà người xưa đã để lại.

31 Tháng 7, 2026

《宮怨 – Cung oán》

Đặng Minh Bích

春愁點點欲忘飧

Xuân sầu điểm điểm dục vong san,

心思知心話出難

Tâm tư tri tâm thoại xuất nan.

閒倚朱樓時就枕

Nhàn ỷ chu lâu thời tựu chẩm,

半留殘粉半欄杆

Bán lưu tàn phấn bán lan can.

Diễn giải

Có những nơi nhìn bên ngoài vô cùng lộng lẫy, nhưng với người sống bên trong, lại chẳng khác nào một chiếc lồng son.

Hôm nay, mình chép bài 宮怨 – Cung oán》 của Đặng Minh Bích, một tác giả sống vào thời Lê sơ. Ông tên tự là Ngạn Hoàn, quê ở Nghệ An, đỗ Tiến sĩ năm Hồng Đức thứ 15, tức năm 1484, và từng làm quan đến chức Thượng thư. Thơ ông còn được lưu lại trong 全越詩錄 – Toàn Việt thi lục》 của Lê Quý Đôn.

Bài thơ chỉ có bốn câu:

春愁點點欲忘飧 Xuân sầu điểm điểm dục vong san.

Mùa xuân vốn là mùa của sức sống và đoàn tụ. Nhưng đối với người cung nữ trong bài, cảnh xuân càng đẹp thì nỗi cô đơn lại càng sâu. Nỗi buồn từng chút một dâng lên, khiến nàng chẳng còn thiết đến chuyện ăn uống.

心思知心話出難 Tâm tư tri tâm thoại xuất nan.

Trong lòng có biết bao tâm sự, nhưng lại chẳng có một người tri âm để sẻ chia. Điều đau lòng không chỉ là buồn, mà còn là nỗi buồn không thể nói ra, chỉ có chính trái tim mình mới hiểu được.

閒倚朱樓時就枕 Nhàn ỷ chu lâu thời tựu chẩm.

Khi thì nàng lặng lẽ tựa bên lầu son, khi lại quay về ngả mình bên gối. 朱樓 – lầu son tượng trưng cho cuộc sống cung đình hoa lệ, nhưng vẻ giàu sang ấy không thể che đi sự trống vắng của người bị lãng quên.

半留殘粉半欄杆 Bán lưu tàn phấn bán lan can.

Lớp phấn tàn vương một nửa nơi gối nằm, một nửa bên lan can. Đó không chỉ là dấu son phấn, mà còn có thể được hiểu như dấu vết của tuổi xuân đang lặng lẽ phai đi giữa những tháng ngày chờ đợi vô vọng.

Bài thơ không có tiếng khóc lớn, cũng không có một lời trách móc trực tiếp. Nỗi oán chỉ hiện lên qua việc quên ăn, qua dáng người tựa lầu, qua chiếc gối và vệt phấn tàn. Chính sự im lặng ấy lại khiến nỗi cô đơn trở nên sâu sắc hơn.

Một nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Hán Nôm nhận định rằng Đặng Minh Bích đã góp phần mở đầu cho đề tài người cung nữ trong văn học Việt Nam — một đề tài về sau trở thành tiếng nói cảm thương cho những con người có tuổi xuân và khát vọng riêng, nhưng bị giam hãm trong chốn cung đình.

Chỉ với hai mươi tám chữ, 宮怨 đã vẽ nên cả một kiếp người: sống giữa lầu son mà không có tự do, mang một tấm lòng đầy tâm sự nhưng chẳng biết gửi cùng ai. Có lẽ điều đáng buồn nhất không phải là sống một mình, mà là có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không tìm được người thấu hiểu.

Tháng 9, 2026
T2
T3
T4
T5
T6
T7
CN
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
Có bàiHôm nay
Zalo

Giỏ hàng

Giỏ hàng trống.
Thêm sản phẩm để bắt đầu.
Tổng cộng